Trang Đấu giá nghệ thuật | Cập nhật mới nhất
 
 
 
t1.18.cuong-1.jpg
 
VCG398437D | Giá tranh
  • Mô tả - Nội dung
  • Thẻ
  • Thông tin
  • 0 lời bình

Đầu tiên phải khẳng định ở đâu và thời nào cũng vậy: giá trị của bức tranh và giá của bức tranh ấy không phải lúc nào cũng đồng nhất, lúc thì giá lớn hơn giá trị, lúc thì giá nhỏ hơn giá trị. Không thể nói bức tranh bán được 1000 USD chắc chắn đẹp gấp đôi bức bán được 500 USD. Giá trị của một tác phẩm nghệ thuật không phụ thuộc hoàn toàn vào giá hay nói cách khác giá của một tác phẩm nghệ thuật cũng không hẳn nói lên giá trị của một tác phẩm. Nhân đây nói thêm không phải cứ bán tranh chạy, nhiều triển lãm, nhiều gallery quan tâm đã là tranh hay, họa sĩ nổi tiếng cũng có nhiều dạng, có họa sĩ tiếng tăm nhưng tranh cũng thường. Nghệ thuật và thị trường không phải lúc nào cũng song hành.

Dù ở thế giới hay Việt Nam thì giá tranh đều do thị trường quyết định. Nếu để các hoạ sĩ được tự quyết định giá tranh của họ thì cái giá đó sẽ là vô cùng. Ví dụ tôi cũng muốn đặt giá tranh của tôi là 1000 tỷ chẳng hạn, nhưng thị trường chấp nhận giá đó hay không mới là vấn đề.


Khai mạc triển lãm Stroke - Nét nhân 10 năm ngày mất của họa sĩ Lưu Công Nhân trong bộ sưu tập của ông Nguyễn Phúc Hưởng tại Trung tâm VCCA, Royal city Hà Nội, tháng 8/2017.

Giả sử có ba phòng tranh hỏi mua tranh của tôi. Tôi không thể bán cho phòng tranh A giá một đồng/bức, nhưng lại bán cho phòng B giá nửa đồng/bức hoặc phòng C giá hai đồng/bức. Thị trường không chấp nhận sự tuỳ tiện đó. Giá đó cả phòng tranh và hoạ sĩ đều không quyết định được mà do thị trường quyết định. Ví dụ một bức tranh giấy dó của hoạ sĩ Lưu Công Nhân cỡ 50x70cm có giá thị trường trung bình vào thời điểm hiện tại khoảng 3500 USD, không ai dại gì bán 2000 USD, cũng không phòng tranh nào bán nổi quá 5000 USD một bức. Điều này có thể kiểm chứng ở những phòng tranh hoặc nhà sưu tập đang có tranh của ông. Tương tự nếu muốn biết giá tranh của Lê Kinh Tài mọi người có thể hỏi giá tranh của anh ấy ở những gallery đang kinh doanh tranh của Tài để Lê Kinh Tài đỡ bị mang tiếng giá tranh siêu tưởng. Thêm một ý nữa về giá tranh, trong thực tế đã có vài họa sĩ tưởng bở, tranh của họ đang có giá trên thị trường là 2000 USD/bức, nhưng bỗng có lần vì lý do nào đó thường là đột xuất qua đấu giá họ bán được 4000 USD/bức và từ đó trở đi họ nghiễm nhiên nâng giá tranh lên thì nhầm to. Tất nhiên khỏi phải nói, chẳng người mua nào khờ dại chấp nhận mức giá đó. Nhưng hài hước nhất là, gần đây có một nghệ sĩ, qua vài buổi đấu giá từ thiện do một tổ chức thiện nguyện tổ chức, tác phẩm của anh ấy luôn được các doanh nhân hảo tâm trả giá cao, cỡ độ 15 - 20 nghìn đô la một tác phẩm. Thế là sau buổi đấu giá, khi có người hỏi mua, anh ta nghiễm nhiên ra giá 30 nghìn đô cho một tác phẩm. Giá khi đấu giá thành công đối với một tác phẩm là giá thật nhưng chưa chắc buổi đấu giá sau cái giá ấy đã giữ được. Thị trường là vậy. Còn giá của các buổi đấu giá với mục đích từ thiện thì ai cũng hiểu đó là giá của tấm lòng người mua.


LƯU CÔNG NHÂN - Cô gái mặc áo dài xanh. 1990. Mực nho, bột màu trên giấy điệp. 40x50cm.
Hiện đang thuộc sưu tập của gia đình bà Ngô Phương Ly, Hà Nội


VI KIẾN THÀNH - Phố. 2017. Sơn mài. 90x100cm

Những chuyện khôi hài như của nghệ sĩ nêu trên không hiếm. Tất nhiên giả sử anh ấy vì lý do hi hữu nào đó mà bán được cao thì chúng ta vẫn nên hoan hô, mừng cho anh ta và mừng nữa cho sự khởi sắc của thị trường mỹ thuật Việt. Giá tranh phải luôn thống nhất ở các phòng tranh và giữ giá trong một khoảng thời gian dài. Các gallery mua tranh để buôn bán thì không ai bỏ vốn ra khoảng 100.000 USD để mua một bức tranh rồi bán với giá 102.000 USD cả, thường là họ phải lãi gấp rưỡi. Trong thời điểm hiện nay, bán được một bức tranh cỡ 150.000 đến 200.000 USD/bức của một họa sĩ còn sống thì gần như là điều không thể đối với các gallery thương mại đang hoạt động ở Sài Gòn và Hà Nội. Thế nhưng có khá nhiều nghệ sĩ đang dùng chiêu thức này để “chém bão”, để “pi – a” vì họ tin rằng giá cao bằng “tên tuổi cao”, bằng giá trị nghệ thuật cao. Họ có quyền ngây thơ nhưng người mua tranh và thị trường thì không ngây thơ. Đã là thị trường, là gallery, là mua bán thì phải chấp nhận “luật chơi” của thị trường, dù là nghệ thuật, tranh cũng chỉ là hàng hóa (một loại hàng hóa đặc biệt). Cho nên nếu đã là giám tuyển cho một triển lãm thì phải am hiểu cả về giá tác phẩm của các nghệ sỹ. Năm rồi, nhân dịp ra mắt một trung tâm nghệ thuật đương đại, một triển lãm hoành tráng do một giám tuyển nổi tiếng tổ chức nhưng vì vị giám tuyển ấy không nắm được giá tranh nên một số họa sỹ đã tranh thủ "nống" giá lên so với giá thực vài ba lần. Những nghệ sỹ ấy có thể qua mặt được vị giám tuyển kia nhưng không qua mặt được “thị trường” và kết quả tất yếu là sau một tháng, triển lãm ấy gần như không bán được một bức nào.


Triển lãm "Nhìn lại - Retrospective" của họa sĩ Lê Kinh Tài tại Trung tâm VCCA, Royal city Hà Nội, tháng 10/2017.


Một tác phẩm được bán đấu giá gây quỹ từ thiện.

Trước đây hai chục năm, giá tranh của các họa sỹ thế hệ Đông Dương chưa cao như hiện tại nhất là bộ tứ Phổ, Thứ, Lựu, Đàm. Thời bao cấp nghèo đói, các giao dịch mua bán tranh gần như không có, thậm chí giá tranh rất tượng trưng, có khi chỉ là trao đổi, một chai rượu, vài chầu cà phê... họa sỹ nghèo mà người mua cũng chả giầu có gì, thân tình, mến mộ nhau là chính. Hiện nay, cái tình không còn nữa. Có lần nhà thơ Vi Thùy Linh kể, chị ta nhờ mấy họa sỹ quen thân vẽ minh họa, mọi người đều nhận lời, đến hẹn chị gặp một họa sỹ nổi tiếng để mang minh họa về chụp, vợ ông họa sỹ kia giao bức tranh minh họa màu nước bằng tờ A4 và xổ ra một tràng. Đại loại: tờ giấy này là đống tiền đấy, chụp nhanh lên rồi mang trả ngay...

Đời sống vật chất ngày càng khá lên, kinh tế đã phát triển thêm một bước, trong xã hội đã xuất hiện một lớp người giàu nhưng cái sự giàu của một số người đó mới là giàu vật chất thôi, tinh thần vẫn còn chưa giàu. Họa sỹ Đ.H.P kể, có một nữ doanh nhân đến gặp và muốn mua tranh của anh, sau khi thỏa thuận giá cả, cô ấy bảo: Em nghĩ lại rồi, em tưởng tranh của anh rẻ chứ từng này tiền thì em mua cái túi LV còn hơn, đeo cái túi cả thiên hạ biết mình có tiền chứ còn treo cái tranh của anh trong nhà, chả ai biết mình giàu cả.

Đã là buôn bán tranh, là thị trường, là giá cả, là đầu tư, là “hàng hóa”, thì cũng có lỗ, lãi, có lúc thị trường đi lên, khi đi xuống, khi trầm lắng. Giá tranh của một tác giả nào đó có lúc cao, lúc thấp. Có nhiều yếu tố làm nên giá cả của một tác phẩm: kích cỡ, chất liệu, tên tuổi, độ hiếm... nhưng yếu tố chất lượng nghệ thuật vẫn phải là cốt lõi, là gốc. Nói cách khác khi giá của một tác phẩm được tạo ra bởi chất lượng nghệ thuật của chính tác phẩm ấy thì giá đó mới là giá thực.

Lê Thiết Cương

Tác giả
vietnamfineart.com.vn
Ký hiệu nhận dạng số
VCG398437D
Độ phân giải
500*398
Tệp tin
t1.18.cuong-1.jpg
Kích thước file
44 Kb
Thẻ
hội họa
Xem
36
Bảng xếp hạng
Không có đánh giá
Đánh giá hình này

Thêm lời bình

CAPTCHA Image